Hứa Thanh San nói nửa chừng, dán tay lên lồng ngực Hứa Thanh Sơn, trượt xuống và dừng ở thắt lưng, đợi hắn mở miệng.
"Là anh thì sao?" Rốt cuộc không nhịn nổi, Hứa Thanh Sơn vẫn cất tiếng hỏi.
"Cũng không ghen." Hứa Thanh San khẽ cười, bàn tay lại trượt xuống tiếp: "Có câu nói gì nhỉ, cóc ba chân không dễ tìm chứ đàn ông hai cẳng thì chạy đầy đất."
Đến giờ, cô thích cùng hắn tán tỉnh nhau đấy, nhưng còn chưa tới mức động lòng.
Gửi nhạc cụ cho trường tiểu học, giúp hắn, cũng không có dụng ý quá sâu đậm, muốn làm thì làm thôi.
"Ngủ đi!" Hứa Thanh Sơn bắt lấy bàn tay không an phận của cô, giọng nói buồn bực: "Hay em muốn cho phòng bên cạnh nghe được cái gì đó."
Hứa Thanh San coi như không nghe thấy, ôm thắt lưng hắn, cố tình trêu chọc. Khiến Hứa Thanh Sơn chòng ghẹo với cô qua điện thoại, gặp mặt rồi thì không phải là hắn nữa.
Đêm ở đây đặc biệt yên tĩnh, một chút âm thanh nhỏ cũng sẽ phóng đại vô hạn. Khi thời tiết tốt còn đỡ, có thể nghe thấy tiếng chim kêu, mưa cái thì im ắng hoàn toàn. Phòng học nơi học sinh ở cách bên này gần hai mươi mét, thỉnh thoảng cũng nghe thấy được cả tiếng nói chuyện truyền tới.
Hứa Thanh Sơn không nhúc nhích, dáng vẻ mặc cho cô nghịch. Hứa Thanh San không nín nổi cười. Qua một lúc, trên trán truyền đến xúc cảm ấm áp, cô dần thôi cười, gối lên khuỷu tay hắn, nhắm mắt, an tâm thiếp đi.
Không biết đã ngủ bao lâu, Hứa Thanh San bị hôn mà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/non-xanh-van-o-day/990738/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.