Mộc Cẩm rũ mắt.
Không biết vì sao vị trấn trưởng họ Hà này đột nhiên hỏi vấn đề này.
Chỉ là nàng cũng không hoảng hốt.
Thấy Tứ thúc nhìn nàng vẻ mặt lo lắng, lại muốn nói chuyện, lại không dám mở miệng, nàng cũng không trông cậy hắn trả lời vấn đề này.
Nghiêm chỉnh thi lễ xong, nàng liền nhẹ giọng nói: "Hồi trấn trưởng, là bởi vì chân đại bá ta bị tàn tật không tiện đi lại, nhị bá lại bị liệt nửa người. Trong nhà bình thường cũng là tứ thúc chiếu cố mấy cô nhi chúng ta nhất, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là mời tứ thúc đến giúp xử lý chuyện này là tốt nhất.”
Mấy câu nói trật tự rõ ràng của nàng ám chỉ vài tin tức.
Lão giả từng trải như trấn trưởng đương nhiên là vừa nghe liền hiểu.
Nghĩ đến thân phận cô nhi, khó tránh khỏi lại thở dài một hồi.
Lúc này Mộc gia tứ thúc thì vẻ mặt sợ hãi, rồi lại bởi vì Mộc Cẩm thay hắn ở trước mặt trấn trưởng nói tốt hết sức kích động.
Thị trưởng vừa lúc nhìn hắn chằm chằm.
Nói: "Cháu gái ngươi đã tín nhiệm ngươi như vậy, ngươi cần phải xử lý chuyện này thật tốt. Chuyện này có thể lớn có thể nhỏ, chờ trưởng thôn các ngươi đi tìm tổ gia của Hà Tử Kim, lúc hai nhà đối chất, ngươi đừng hoảng loạn.”
Nói là đừng hoảng loạn, thật ra trấn trưởng chính là nói cho Mộc gia tứ thúc, chờ sau khi đối chất với người Hà gia, không thể sợ, phải kiên định bảo vệ lợi ích của mấy cô nhi Mộc Cẩm.
Mộc tứ thúc lo lắng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nong-gia-tieu-han-phi-mang-theo-de-muoi-kiem-song/2540738/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.