Sống lưng áp vào cánh cửa điện lạnh lẽo dày nặng, nàng nặng nề nhấc mí mắt, nhìn thẳng vào đôi con ngươi đen đang dâng trào cảm xúc mãnh liệt của hắn.
"Ta tên Tử Lan."
Nàng khẽ động môi, mặt không cảm xúc trần thuật sự thật với hắn.
Khi hắn ra tay không chút lưu tình chặt đứt con đường ánh sáng dưới chân nàng, làm sao nàng còn có thể tiếp tục là Thì Văn Tu được nữa. Nàng vốn có cơ hội làm lại cuộc đời, đáng lẽ nàng phải mở lòng, gỡ bỏ khúc mắc, đón nhận cuộc sống mới, nhưng ngay khi sắp bước bước cuối cùng, lại bị hắn kéo xuống vực sâu không đáy.
Từ giây phút này, nàng có thể là bất cứ ai, chỉ có điều không còn là Thì Văn Tu nữa.
Hắn thở dốc, bàn tay nắm vai nàng không khỏi co rút.
"Giữa ta và nàng thật sự không còn cách nào cứu vãn sao? Tại sao Triệu Nguyên Dực được, mà ta thì không?" Bàn tay hắn trượt từ vai xuống, nắm chặt tay nàng, buộc nàng chạm vào cổ họng, ngực, bụng hắn. Gương mặt lạnh lùng của hắn nén xuống đầy nhẫn nhịn, "Nàng xem đi, ta có điểm nào không bằng hắn?"
Thì Văn Tu cố sức giật tay ra, nhưng hắn giữ chặt, không cho nàng thoát ra chút nào.
"Nàng cũng có thể vì hắn sinh con đẻ cái, nhưng tại sao lại không thể tha thứ cho ta dù chỉ một chút? Tại sao nàng lại đối xử với ta hà khắc vô tình đến thế? Ba năm chung sống ở Biên Thành, những đêm thân mật cùng nhau, cũng từng có chút êm đềm chứ, nàng không hề
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-ho-ve-khanh-an/2112949/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.