Vũ Vương khoác áo dài đứng thẳng người lên, rót trà ấm từ từ uống. Giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Nghỉ ngơi đủ rồi thì ra ngoài đi."
Đầu óc Thì Văn Tu tỉnh táo hơn một chút, từ từ lấy lại chút sức lực, cố gắng hết sức đứng dậy, vẻ mặt còn ngơ ngác khoác xiêm y lên người. Mãi một lúc lâu sau mới nhận ra xiêm y đang mặc vẫn là bộ áo tơ dài chấm gót ấy.
Hắn dường như không để ý, vẫn ngồi bên bàn cúi mắt uống trà, khuôn mặt ẩn trong bóng tối mờ ảo.
Thì Văn Tu cố chịu đựng cơ thể rã rời mệt mỏi, đảo mắt nhìn bốn phía, rồi chậm chạp bước về hướng bồn tắm, run rẩy cúi người nhặt bộ xiêm y cũ mặc lúc đến, từng món khoác lên người. Đợi khi mười ngón tay đau nhức không nghe lời buộc qua loa lại vài dây áo, nàng liền lê bước ra khỏi phòng với dáng vẻ uể oải.
Người ngồi trước bàn ngẩng mắt lên chỉ trong thoáng chốc, liền thấy nàng vội vã cài hai ba dây buộc, rồi với mái tóc đen ướt rối bù, khuôn mặt thanh tú vẫn còn vẻ mê loạn chưa tan hết sau cuộc mây mưa, cứ như vậy với bộ dạng quần áo xộc xệch không kiêng dè đi ra ngoài.
Trong chớp mắt tức giận, hắn muốn quát bảo nàng quay lại, nhưng chưa kịp mở miệng thì nàng đã biến mất sau tấm rèm.
Hắn nhìn chằm chằm hướng nàng biến mất, nhiều lần kiềm chế, cuối cùng vẫn đặt chén trà xuống, đứng dậy rời bàn, vài bước nhanh chân bước ra ngoài.
Ở ngoài phòng, Thì Văn Tu dựa lưng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-ho-ve-khanh-an/2113065/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.