Ứng Đạc chậm rãi hỏi:
“Em là thích người ta có tiền có quyền, hay thích vì anh ta lớn tuổi, trưởng thành hơn em?”
Đường Quán Kỳ vội lắc đầu, hoàn toàn không dám thừa nhận.
Ứng Đạc khẽ tì cằm lên vai cô:
“Em thích kiểu nho nhã thế này à?”
“Bên ngoài thì nho nhã.” Giọng Ứng Đạc dịu dàng đến tận xương, “Nhưng em có hiểu anh ta hỏi em ‘có chắc chắn làm quỹ đầu tư tư nhân không’ nghĩa là gì không?”
Đường Quán Kỳ cảm giác được dây kéo phía sau lưng bị kéo xuống. Cô lập tức ôm chặt phần trước ngực, không cho váy tuột xuống. Chiếc váy này là váy quây, nếu phía trước cũng trượt xuống thì chẳng khác nào cô không mặc gì.
Cô lắc đầu lia lịa, tỏ ý mình không hiểu anh nói gì, cũng đừng làm vậy ở đây.
Ứng Đạc vẫn thong thả giải thích như đang phổ cập kiến thức:
“Nếu em nói không chắc làm quỹ tư nhân, anh ta sẽ kéo em đi làm tín thác ngay.”
Hơi thở anh phả bên tai cô:
“Em đoán xem anh ta làm trong ngành gì?”
Lông tơ sau gáy Đường Quán Kỳ dựng đứng cả lên.
Trước đây cô không biết, bây giờ thì rõ rồi… chính là làm tín thác.
Dây kéo váy phía sau bị mở hoàn toàn. Nhìn bên ngoài có vẻ như váy vẫn còn mặc trên người, nhưng tấm lưng trần mịn màng của cô đã hoàn toàn áp vào áo sơ mi của anh. Từ khe hở dây kéo, bàn tay anh luồn vào, vòng ra trước.
Cô muốn giãy ra, nhưng bị bàn tay anh giữ chặt, hoàn toàn không thể động đậy. Cảm giác xấu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-cuong-nhiet-mua-ha-cang/2901994/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.