Đường Quán Kỳ nhìn trái nhìn phải, từ hai mươi người chỉ giữ lại ba người. Khi những cô gái lần lượt rời khỏi, trợ lý của Raphael đứng ở cửa phát bao lì xì:
“Ngại quá, làm phiền rồi, đây là tiền hỗ trợ đi lại.”
“Người đẹp uống ly cà phê nhé, cảm ơn nhiều.”
“Lì xì nhỏ, người đẹp bắt taxi về nha.”
Mỗi bao lì xì đều có năm trăm đồng, mới bắt đầu mà đã tiêu gần một vạn.
Raphael bước vào xem, phát hiện ba người cô chọn hoàn toàn khác biệt.
Một cô đeo túi Gucci cũ, mang giày cao gót CL cũng đã dán đế chống trượt, tay đeo một chiếc vòng đơn Van Cleef & Arpels, khoảng hai mươi ngàn tệ, có chút tiền nhưng chỉ là một ít, đồ đắt tiền trên người đều có dấu vết sử dụng lâu dài. Ngoại hình trong trẻo, thuộc dạng con gái mà đàn ông dám chủ động theo đuổi.
Người thứ hai có ngoại hình rực rỡ, ăn mặc giản dị, khí chất mạnh mẽ, dáng đi thẳng tắp dứt khoát, trông như vận động viên, có dấu vết tắm nắng, nhìn qua giống như đội trưởng đội cổ vũ trường trung học Mỹ.
Người còn lại trang điểm kỹ lưỡng, có chút dấu vết từng làm thẩm mỹ, nhưng chỉ một chút như thế thôi mà giá trị còn cao hơn toàn bộ trang bị của người đầu tiên. Tuy nhiên cô gái này có vẻ hướng nội, không dám giao tiếp bằng ánh mắt.
Raphael liếc qua ba cô rồi nhìn Đường Quán Kỳ:
“Ý là sao đây?”
Đường Quán Kỳ đưa điện thoại ra trước mặt cô:
“Ưu tiên người thích dùng hàng hiệu, có thể dùng đồ đắt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-cuong-nhiet-mua-ha-cang/2902820/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.