Đường Quán Kỳ hơi hạ bớt cảnh giác, tò mò hỏi:
“Vậy sao chị lại nghĩ đến chuyện để tôi ở đây hai ngày?”
“Vì tôi thích hóng chuyện.” – Vân Dục Vãn vẫn như một con cáo vừa thân thiện vừa nhiều chuyện, giống hệt dáng vẻ ôm túi hạt dưa ngồi trong hang, lén xem gấu và hổ đánh nhau, vừa xem vừa khoái chí.
Chị vừa cười vừa nói:
“Cô thử bánh sữa bò này đi, tôi mới làm tối nay.”
Cuối cùng Đường Quán Kỳ cũng đưa tay lấy một miếng. Hương lúa mạch ấm áp và mùi sữa hòa quyện, không khô, cũng không gây cảm giác ngấy vì quá nhiều năng lượng. Có cả vị hoa hồng, như món ăn thuộc về thế giới phép thuật của hoa lá này.
Cô nói ra câu thật lòng đầu tiên từ khi đến đây:
“Ngon lắm.”
Vân Dục Vãn chống cằm nhìn cô. Không biết có phải vì đã làm mẹ hay không mà ánh mắt chị luôn vừa dịu dàng vừa tĩnh lặng, mà gương mặt vẫn trẻ trung, quyến rũ. Bên người chị toát ra một cảm giác an toàn, vô hại.
Nếu mình là đàn ông, Đường Quán Kỳ nghĩ, e là khó lòng thoát khỏi “ôn nhu hương” này.
Cô liếc chiếc đồng hồ trên tay:
“Đồng hồ tôi chắc cũng không đắt đến mức đó. Sao chị lại nhìn ra tôi là kiểu con nhà giàu đời đầu?”
Cái đồng hồ này chỉ hơn hai mươi nghìn tệ, chẳng đáng gọi là xa xỉ.
Thấy cô đã ăn bánh, uống nước xong, Vân Dục Vãn rót thêm trà, thản nhiên:
“Thẻ của cô.”
Chị đặt ấm trà xuống, nhắc:
“Phải có tài sản từ một trăm triệu trở lên mới được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-cuong-nhiet-mua-ha-cang/2902972/chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.