Lúc bàn tay người phụ nữ nắm lấy anh, Cố Tịch rõ ràng cảm nhận được lòng bàn tay cô lạnh buốt.
Chỉ một giây sau, anh liền trở tay bao bọc lấy tay cô, nhẹ nhàng kéo một cái, trực tiếp ôm cô vào lòng, để hai tay cô vòng quanh eo mình, mở áo khoác bọc lấy cô.
Cằm anh tựa lên đỉnh đầu cô, giọng nói có chút trầm thấp:
"Tay lạnh thế này à?"
Hơi ấm từ anh bao trùm lấy cô, chóp mũi đều là mùi hương mát lạnh dễ chịu trên người anh.
Chúc Mạn quả thật thấy lạnh, lại thêm việc Tô Hoài Niên đang nhìn, cô liền thoải mái ôm chặt eo anh, giọng điệu có chút uể oải trách móc:
"Đã nói là lạnh chết rồi mà."
Nói xong, vô thức rúc vào lòng anh hơn.
Động tác của cô khiến tâm trạng khó chịu vừa rồi của Cố Tịch lập tức mềm xuống.
Anh ôm cô chặt hơn, yết hầu khẽ lăn:
"Là anh mua cà phê lâu quá, anh sai rồi."
Chúc Mạn nghe giọng nói khàn khàn của anh, có chút ngẩn người.
Hơi ấm nơi lồng ng.ực anh cùng lời nói chẳng biết thật giả khiến lòng cô thoáng rối loạn một nhịp.
Tô Hoài Niên nhìn hai người họ tự nhiên mà thân mật, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu.
Hắn nhìn Chúc Mạn, thấp giọng gọi:
"Mạn Mạn?"
Nhưng Chúc Mạn đang ôm Cố Tịch, được bao bọc trong hơi ấm, lười đáp lời.
Cố Tịch hờ hững liếc hắn một cái, trong đôi mắt lười biếng tản mạn đầy chiếm hữu:
"Tô thiếu gia, gọi bạn gái tôi có chuyện gì?"
Tô Hoài Niên không nói, vẫn nhìn người trong lòng anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-hoa-hong-gay-nghien/2705960/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.