Vài ngày sau.
Hongkong, khách sạn Quốc tế Mạn Châu.
Trời vừa sẩm tối, hội trường yến tiệc xa hoa tráng lệ, đèn chùm pha lê vàng rực như thác đổ xuống, khung cảnh tràn ngập hương rượu, tiếng nhạc du dương mềm mại hòa cùng những bộ váy lộng lẫy, những nụ cười trò chuyện và tiếng cụng ly rộn rã, náo nhiệt vô cùng.
Dư Tư Nghiên đứng trên tầng hai, ba mẹ anh đang trò chuyện vui vẻ với những vị khách.
Ý của mẹ anh rất rõ ràng, thấy anh cũng không còn trẻ nữa, muốn nhân dịp tiệc sinh nhật này xem có ai hợp mắt không.
Còn anh, cũng có chút tính toán riêng nên mới đồng ý để bà tổ chức bữa tiệc này.
Ánh mắt anh lướt qua hội trường một vòng, nhưng không thấy bóng dáng người mà anh muốn gặp.
Cố Thu tìm mãi mới thấy Dư Tư Nghiên đứng trên lầu, không biết đang nhìn cái gì, cô liền cầm quà đi lên tìm anh.
"Anh Tư Nghiên"
Sau lưng vang lên giọng nói nhẹ nhàng êm tai, Dư Tư Nghiên quay đầu lại, liền thấy Cố Thu đang cười tít mắt nhìn mình.
"Chúc mừng sinh nhật nhé, anh Tư Nghiên! Này, đây là quà em chuẩn bị cho anh từ lâu rồi."
Dư Tư Nghiên nhìn cô hai giây, rồi đưa tay nhận lấy: "Cảm ơn Cố tiểu thư, đã tốn công rồi."
Cố Thu không vui: "Anh cứ gọi em là 'Cố tiểu thư' mãi thế à? Không thể gọi gì khác được sao?"
"Cố tiểu thư" — nghe vừa khách sáo, vừa xa lạ.
"Nên vậy." Dư Tư Nghiên nhàn nhạt đáp, rồi quay mặt đi.
"Anh không xuống dưới, đứng đây nhìn gì thế?"
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-hoa-hong-gay-nghien/2705983/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.