Chúc Mạn nhìn bóng dáng Thi Ý chạy đi, khẽ lắc đầu
Cô nằm trên giường, không còn buồn ngủ nữa, nên quyết định đọc thử tiểu thuyết mà Hứa Thi Ý viết. Lúc đầu thì còn bình thường, nhưng càng về sau càng trở nên mờ ám và đầy tình tứ.
Các chi tiết cũng không thiếu, cực kỳ sống động, khiến cô xấu hổ mặt đỏ tía tai.
Cô vừa đọc vừa không khỏi nhớ lại những chuyện với Cố Tịch.
Cuối cùng, Chúc Mạn không thể tiếp tục xem nữa, vì cô quá buồn ngủ.
Sáng hôm sau, khi cô tỉnh dậy, Hứa Thi Ý vẫn đang ngủ say, nằm trong tư thế lộn xộn.
Chúc Mạn rửa mặt xong, vào tủ đồ chọn một bộ đồ thay, rồi đi xuống lầu, đúng lúc gặp mẹ của Hứa Thi Ý.
Chúc Mạn cười chào: "Chào dì Hứa."
Mẹ của Hứa Thi Ý nhìn thấy cô, lập tức mỉm cười: "Mạn Mạn, hôm qua cháu qua đây à? Tối qua dì có tiệc nên về muộn."
Chúc Mạn gật đầu: "Vừa hay cháu rảnh rỗi nên đến chơi với Thi Ý."
Mẹ của Hứa Thi Ý cười và mời cô ăn sáng cùng.
Trong bữa ăn, mẹ của Hứa Thi Ý suy nghĩ một lúc rồi nói với cô:
"Mạn Mạn, con và Thi Ý tình cảm thân thiết, giúp dì khuyên bảo nó đi, các con lớn lên cùng nhau mà, dì thấy con bé và Thời Kỳ có mối quan hệ không tệ, sao cứ nhắc đến chuyện kết hôn là lại phản ứng mạnh như thế chứ."
Chúc Mạn ngước mắt lên, khẽ mỉm cười: "Chắc có lẽ là vì mối quan hệ quá tốt, dì Hứa à, cháu nghe Thi Ý nói công ty
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-hoa-hong-gay-nghien/2706006/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.