Giao thừa.
Bên trong thư phòng của nhà họ Mộc, hương thơm của bút mực nhàn nhạt cùng không khí ấm áp du dương, Mộc Tử Mạt cúi người xuống, tay áo xắn lên một chút, lộ ra tay nhỏ bé như không có xương, bút lông sói bóng loáng màu đen tùy ý múa ở trên giấy đỏ, chỉ chốc lát sau, hai hàng chữ to mượt mà xinh đẹp đang nổi lên ở trên giấy: hồng mai tranh cốt Ngạo Tuyết, đào lý tiếu nhan nghênh xuân.
Mộc Tử Mạt thở ra một hơi, trong đôi mắt sáng lấp lánh mang theo ý cười, tay cô nâng má, ánh mắt chuyên chú mà nóng bỏng , như là nhìn vào tác phẩm xuất sắc nhất của mình.
Vốn là câu đối xuân hàng năm trong nhà đều mua về từ bên ngòai, nhưng năm nay Mộc lão đại lại đột phát ý tưởng muốn kiểm tra năng lực của con gái mình, Mộc Tử Ngôn nhất định là không trông cậy được rồi, vì vậy nhiệm vụ viết câu đối xuân liền rơi xuống trên đầu Mộc Tử Mạt.
Vừa bắt đầu Mộc Tử Mạt còn có chút lo lắng cho mình viết không được, bởi vì đây là muốn dán ra ngoài cho người khác xem, cho nên cũng không dám khinh thường, luyện tập thật lâu mới dám viết lên, hài lòng nhìn tờ tác phẩm trước mắt, cô rốt cuộc hơi yên tâm.
Qua loa trau chuốt một chút, chờ cho mực nước phía trên đã khô, liền giao cho Mộc lão đại dán lên, nhiệm vụ liền hoàn thành.
Giữa phòng khách đổi thành một bức tranh chữ "Phúc" thật to, hai bên còn treo lên một đôi nơ trung quốc màu đỏ, bên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-ngoai-y-muon/218720/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.