Châu Chi Mai vừa chập chờn tỉnh giấc khi chiếc điện thoại đặt dưới gối rung lên, nhưng vì quá kiệt sức nên cô chỉ hé mắt rồi lại nhắm nghiền, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
Trong cơn mơ màng, cô thấy người đàn ông ấy đứng dậy. Anh dựa vào lan can ngoài ban công, dáng người cao ráo, phần thân trên không mảnh vải che phủ. Ánh trăng dịu nhẹ rọi xuống, lờ mờ soi rõ những đường nét mượt mà trên tấm lưng rộng, cùng những vết đỏ rực chạy dài – dấu tích của đầu ngón tay cào qua.
Vừa thoát ra khỏi dư vị ái ân, trên người anh vẫn phảng phất một vẻ gợi cảm và dịu dàng hiếm thấy. Nếu là sáu tiếng trước, Châu Chi Mai hẳn sẽ bị mê hoặc bởi khuôn ngực rắn chắc cùng những múi bụng sắc nét kia. Nhưng sau ba lần bị kéo vào cơn cuồng nhiệt, cơ thể cô – dù không hẳn yếu đuối – cũng chẳng thể chịu nổi nữa.
Trong khoảnh khắc này, người đàn ông trước mắt chỉ khiến cô cảm thấy phiền phức.
Cô cũng chẳng nhớ rõ anh rời đi lúc nào, nhưng cô biết anh chưa bao giờ có thói quen ngủ lại bên cạnh mình. Mỗi lần khi cuộc vui kết thúc, anh luôn rời đi ngay lập tức.
Không đúng, hôm nay, dường như trước khi đi, anh có ngồi lại bên mép giường một lát. Vì thế trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, cô mới thoáng thấy trên khuôn ngực rắn rỏi kia chi chít những dấu hôn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-ngot-ngao-ngan-bat/2705770/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.