Khi trong đầu nảy ra ý định rời xa Heveto, sắc mặt Châu Chi Mai cũng dần lạnh nhạt. Cô bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, người mà cô từng thân mật vô cùng, với vẻ mặt đầy bình tĩnh.
Mặc dù cứ cách ba hôm, Châu Chi Mai lại suy nghĩ một lần về việc khi nào mới rời khỏi Heveto, nhưng ý nghĩ này cũng giống như tâm trạng của những nhân viên văn phòng luôn miệng nói muốn nghỉ việc mỗi ngày, song trên thực tế, họ không bao giờ thực sự nghỉ cả.
Không thể phủ nhận, trong những năm tháng khó khăn nhất của Châu Chi Mai, nhờ vào sự “giúp đỡ” của Heveto, chất lượng cuộc sống của cô đã dần trở lại như trước.
Cô có thể không mua các món đồ xa xỉ, nhưng cô không muốn sống trong một căn nhà bong tróc sơn tường, đặc biệt là những ngày trời ẩm ướt khi nấm mốc sinh sôi khắp nơi, mùi hôi nồng nặc xộc vào mũi.
Cô có thể không ăn những bữa tiệc sang trọng giá hàng nghìn tệ mỗi người, nhưng cô không muốn đến cả việc mua một suất takou ven đường cũng phải đắn đo xem trong túi còn bao nhiêu tiền, nhất là khi còn phải đối mặt với hạn đóng tiền nhà.
Cô có thể không có một công việc lương cao, nhưng cô không muốn vừa phải cật lực làm việc như trâu ngựa, lại vừa bị người ta châm chọc mỉa mai, đặc biệt là trong những ngày ốm đau.
Châu Chi Mai chính là một đóa hoa lớn lên trong nhà kính, chưa từng trải qua sóng gió, cũng không muốn phải trải qua sóng gió.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-ngot-ngao-ngan-bat/2705793/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.