Châu Chi Mai không để Heveto đút đồ ăn, cô không thể không thấy rằng tay anh cũng bị thương. Thậm chí, so với vết thương ngoài da của cô, vết thương trên tay anh trông còn đáng sợ hơn nhiều.
Cô cố gắng rời khỏi người Heveto, trong ánh nhìn sắc lạnh như dao của anh, cô tự mình ngồi xuống vị trí xa nhất, lặng lẽ cúi đầu ăn.
Tầng một của biệt thự có hai phòng ăn, phòng ăn này tương đối nhỏ, chỉ có một bàn tròn, khoảng cách xa nhất trên bàn tròn chính là vị trí đối diện. Dù vậy, không thể tránh khỏi, mỗi lần cô ngẩng đầu lên lại bắt gặp ánh mắt ẩm ướt u ám của anh.
Đôi mắt xanh như đại dương của Heveto dường như muốn nhấn chìm Châu Chi Mai, từng đợt sóng lớn cuộn trào rửa qua cơ thể cô, từ đầu đến chân. Dù cách nhau một chiếc bàn, nhưng Châu Chi Mai vẫn cảm nhận rõ ràng Heveto đang dùng ánh mắt ve vuốt làn da của cô.
May mắn thay, sự xuất hiện của bác sĩ Hansen đã tạm thời làm gián đoạn ánh nhìn của Heveto.
Bác sĩ Hansen mang theo một túi thuốc, thở hổn hển bước vào phòng ăn. Có vẻ ông ta đã quen thuộc nơi đây, trước tiên chào hỏi Châu Chi Mai: “Chào cô Bunny nhỏ, giờ này ăn tối hay ăn khuya đây?”
Cũng chưa muộn lắm, mới mười giờ tối.
“Cả hai đều đúng.” Châu Chi Mai chẳng để tâm, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, đối mặt với bác sĩ Hansen cô vẫn nở nụ cười, khác hoàn toàn với vẻ mặt khi đối diện với Heveto.
“Ồ, thịnh soạn quá
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-ngot-ngao-ngan-bat/2705810/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.