Cô ta hét tiếp: "Tôi có cái chày cán bột dính máu vợ ông ta làm bằng chứng!" Giang sở trưởng cũng gào lên: "Cái đồ không lương tâm!
Chính cô xúi giục tôi đánh vợ, cô mới là h·ung th·ủ!" Hứa Tiểu Mai bình thường nói năng nhỏ nhẹ, nay giọng trở nên sắc lẹm: "Ông c**ng b*c tôi!" Giang sở trưởng mắng lại: "Phi!
Rõ ràng là cô quyến rũ tôi..." Hứa Tiểu Mai hét to hơn: "Năm đó tôi mới 15 tuổi, ông là đồ khốn, tôi còn chưa thành niên mà!" Cô ta gào lên với đám đông: "Vợ Giang sở trưởng là do chính tay ông ta dùng chày cán bột gõ từng phát một cho đến ch·ết!
Ông ta là kẻ gi·ết người!" Đúng lúc xưởng thép tan tầm, công nhân tràn ra xem đông nghịt.
Trần Miên Miên thấy cảnh tượng quá hỗn loạn nên tránh ra chỗ vắng cho đỡ bị xô đẩy vào bụng.
Vừa nghỉ một lát thì công an Tiểu Lý chạy tới bảo: "Cô Trần, lãnh đạo đang tìm cô, mau đi theo tôi!" Trần Miên Miên tưởng là phải đến hiện trường vụ án, nhưng không phải.
Tiểu Lý dẫn cô đến khu nhà ở đang xây dựng dở của xưởng thép.
Ở đó có một nhóm công an và bảo vệ xưởng thép, trên mặt đất đặt ba cái rương gỗ lớn.
Triệu Lăng Thành, cục trưởng cục công an và Nghiêm Lão tổng đều có mặt ở đó.
Nghiêm Lão tổng đang chống nạnh kiểm tra đồ, thấy Trần Miên Miên từ xa liền cười nói: "Tiểu Trần, nghe nói chính cháu là người đầu tiên phát hiện ra chỗ này à?" Ba cái rương gỗ này chính là tài sản mà anh em nhà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-nhi-no-o-dai-vien-cong-nghiep-quan-su-thap-nien-60/2999854/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.