Trần Tố Duyên ngay cả nghĩ đến chuyện yêu đương cũng không dám, bà vốn chỉ là đang gắng gượng sống qua ngày. Trước đây, ông nội Tạ đã mời rất nhiều bác sĩ về để giúp bà điều dưỡng sức khỏe, nhưng bà chẳng mấy quan tâm. Một phần vì sợ mình là gánh nặng của nhà Tạ, phần nữa vì không còn hy vọng gì cho tương lai, hơn nữa, Châu Mạt cũng đã lớn tuổi rồi, bà nghĩ cũng đến lúc chăm sóc như vậy là đủ rồi…
Hiện giờ bà mới ngoài bốn mươi, xét về tuổi trẻ thì còn trẻ lắm, mà người bà vốn yếu đuối, da lại trắng nõn, không thua kém gì những người phụ nữ cùng tuổi, thậm chí nhiều người trẻ hơn còn không thể có được dáng vẻ như cô…
Châu Mạt nhớ lúc cô đỗ đại học, đã có người đàn ông đến tận trước mặt ông nội Tạ cầu hôn, nói muốn cưới Trần Tố Duyên.
Ông nội Tạ lúc đó đã từ chối.
Nhưng ông có hỏi ý kiến Trần Tố Duyên, bà cũng từ chối, ông nội Tạ cũng cho rằng người đàn ông đó không ra gì.
Còn không bằng nhà họ Tạ.
Trần Tố Duyên ngạc nhiên: “Mạt Mạt, con đang nói gì vậy?”
“Mẹ, con nói mẹ vẫn có thể yêu đương được mà.” Cô gặp Châu Toàn, người có ngoại hình giống hệt bố cô ở thế giới cũ, trong thế giới này Châu Toàn không liên quan gì đến mẹ cô, nhưng… vẫn còn cơ hội, biết đâu…
Châu Toàn lại thích người như mẹ cô.
“Mạt Mạt!” Trần Tố Duyên hốt hoảng gọi. Châu Mạt cười nhẹ, có phần lười biếng: “Mẹ đừng ngại, cơ thể mẹ cứ từ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-phu-hang-ngay-cau-ly-hon/2797580/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.