"Đây là viên ngọc có họa tiết vô cùng hiếm thấy, màu sắc thuần khiết mà không đơn điệu...." Kiếm Vô Danh tiếp tục ca ngợi bảo thạch trên thân kiếm.
Cuối cùng Tiết Tình bùng nổ tức giận: "Không cần! Bao nhiêu cái hiếm thấy ta đều không cần! Cho dù là viên sỏi mật hiếm thấy của Khang Hi để lại ta cũng không cần! Ta là một cô nương có nội tâm giản dị vì sao lại đưa cho ta thanh kiếm trông còn sặc sỡ hơn đuôi chim Khổng Tước đực khi động dục! Ban đêm cầm thanh kiếm này có thể phát tín hiệu cho bọn cướp bóc đến giết ta diệt khẩu a!"
Rít gào xong, mọi âm thanh đều yên tĩnh, Kiếm Vô Danh và Kiếm Vô Tâm đều đang suy nghĩ nhưng suy nghĩ theo hai hướng khác nhau.
Kiếm Vô Danh: Trong lời nói của Tiết cô nương có nhiều chỗ nghe không hiểu, có thể là ngôn ngữ địa phương vùng lân cận Linh Vũ Sơn, nữ tử tập võ từ nhỏ tính tình đều táo bạo, nàng ý chính là người như vậy, về sau vẫn nên cưới nữ tử không có võ công về làm đại phu nhân của Đoạn Kiếm sơn trang.
Kiếm Vô Tâm: sức chịu đựng của nương tử tương lai của ta thật giỏi, nói một câu dài như vậy mà không cần thở, xong rồi, như vậy có khả năng khi ấy ấy ta phải ở phía dưới, bắt đầu từ ngày mai mỗi ngày ta phải chạy vòng quanh sơn trang một vòng.
Tiết Tình đương nhiên không biết hai huynh đệ đối diện kia đang suy nghĩ cái gì, chỉ cảm thấy nói ra được thật thoải mái a, Lưu Huỳnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-phu-la-vo-toi/52685/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.