"Chuyện này vẫn là nên bàn bạc kĩ hơn, chỉ ba người chúng ta thảo luận thật khó khăn." Phương Vân đã có chút mệt mỏi.
"Phương Chưởng môn, thái độ Côn Luân cung có chuyển biến gì không?" Tiêu Quy Ứng hỏi,
"Cái lão cốt đầu kia ngang ngược cực kỳ, không có thể khuyên nỗi ." Phương Vân lắc đầu mà nói.
"Ai, làm phiền Phương Chưởng môn phí tâm." Tiêu Quy Ứng than thở.
"Tiêu Các chủ, ta đã sai đệ tử chuẩn bị sương phòng cho ngươi, nếu không chê hãy ở Linh Vũ phái lại mấy ngày, ta nghĩ Tình nhi nhất định có nhiều chuyện muốn cùng ngươi thảo luận." Phương Vân ân cần nói.
Nghe đến tên mình, Tiết Tình lại đột nhiên nâng lên tinh thần, sư tỷ thân ái a, nàng và Tiêu Quy Ứng không có gì để thảo luận, phải nói hai người bọn họ căn bản không còn gì để nói a.
"Sư tỷ, đừng làm khó Tiêu Các chủ, hắn nhất định có nhiều công chuyện cần trở về Đông Kỳ các xử lý." Tiết Tình"khéo hiểu lòng người" nói.
"Không sao, ta đành ở Linh Vũ phái quấy rầy một ngày."
"Hoan nghênh hoan nghênh, Tôn Phóng ngươi mang Tiêu Các chủ đi xem sương phòng một chút, thiếu cái gì thì nói với Tôn Phóng."
"Dạ, Tiêu Các chủ, mời đi theo ta." Tôn Phóng mở cửa, hướng Tiêu Quy Ứng mời.
"Sư tỷ, ta về phòng thay y phục đây." Hội nghị kết thúc, Tiết Tình cũng nên cáo từ.
Trở về phòng, bọc quần áo đã bị giấu đến trong hốc tối, Lưu Huỳnh cũng không ở đây, không phải tính cách của hắn trong nguyên tác trung thành giống như chó một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-phu-la-vo-toi/52694/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.