Người đàn ông vươn ra một cánh tay đầy máu như muốn bắt lấy gì đó, nhưng cũng không đụng tới cái gì, trong miệng lẩm bẩm: “Tôi là người tốt… cứu tôi… cứu… cứu tôi… Tôi không thể chết được… không thể chết được…”
Tần Vi Nhiên dừng chân. Tôi là người tốt? Cô phì cười một tiếng, thói đời, người tốt hầu như không có kết quả gì tốt. Nhưng Tần Vi Nhiên lại vì mấy chữ này mà xoay người lại. Thân thể Tần Vi Nhiên không lớn, nhưng khí lực rất lớn, rất nhanh liền đưa người đàn ông kia tới chỗ ngồi phía sau xe. Cô biết bây giờ cô không thể về Tần gia, nên không thể làm gì khác hơn là lái xe đến chỗ của Vương Mãnh, Vương Lực.
Vương Mãnh, Vương Lực nhìn thấy Tần Vi Nhiên ôm một người đàn ông cả người be bét máu đi vào đều sợ hết hồn, lập tức chạy tới: “Quân Vương, giao cho chúng tôi đi.”
“Đừng đụng vào hắn, toàn thân hắn đều gãy xương, đi lấy hòm thuốc tới đây.” Tần Vi Nhiên nhìn người đàn ông đó: “Nhóm máu gì?”
Người đàn có chút bất ổn, vất vả nói: “Nhóm… máu O.”
Tần Vi Nhiên không dừng lại, phân phó: “Trong vòng ba phút, chuẩn bị cho tôi thước tê, 2000cc máu O, tấm ván gỗ, lưỡi dao và dụng cụ trừ độc, có vấn đề gì không?”
Vương Mãnh, Vương Lực cũng không dám tiến lên, lập tức nói: “Được, không thành vấn đề.”
Rất nhanh, Vương Mãnh đã sai người đưa mấy thứ Tần Vi Nhiên cần tới. Tần Vi Nhiên tiêm thuốc tê cho người đàn ông kia, sau đó đặt lưỡi đao hơ qua lửa một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-thieu-tuong-thien-tai/2512554/quyen-1-chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.