" Cô Trầm, cổ cô làm sao vậy?"
Cả ngày hôm nay, mỗi người vừa thấy đến nàng, đều đồng loạt hỏi những lời này.
Trên cổ Nhược Băng đầy những vết xanh tím, mỉm cười trước những ánh mắt quan tâm tò mò , nhẹ nhàng giải thích lý do nàng hôm qua "Không cẩn thận bị chạm vào cổ".
Tuy rằng bề ngoài luôn duy trì nụ cười, nhưng trong lòng lại hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Hắc Ưng chết tiệt! Lưu lại vô số những dấu môi hôn trên cổ và lưng nàng, thì ra cái mà hắn gọi là lưu lại ấn kí chính là như vầy
Lưng xanh tím còn có thể mặc quần áo che lấp, còn dấu hôn trên cổ mới là phiền phức !
Bây giờ lại không thể mặc áo cổ cao, đành phải tạm thời trả lời cho qua chuyện, chờ đợi dấu hôn mất đi.
"Nghe nói cổ của cô bị thương?"
Đang trầm tư Nhược Băng đột nhiên hoàn hồn, nhìn thấy trước mặt hiện ra khuôn mặt tươi cười ấm áp khôi ngô, thì ra là n Thác.
" Đúng vậy, ngủ sai tư thế nên mới bị." Không tự giác lên cổ, sợ bị nhìn ra cái gì.
"Cần mát xa không? Tôi chính là cao thủ nha."
"Không, không cần." Nàng cũng không muốn gây thù chuốc oán, n Thác trước mắt là đối tượng được toàn bộ những cô giáo độc thân thầm mến, nàng không muốn có quan hệ gì với hắn để nhận lấy sự thù hằn từ mọi phía.
" Hình như cô đang trốn tránh tôi?"
"Có sao?" Nàng muốn nói chính là" Rõ ràng như vậy sao?" , bởi vì nàng thực sự đang trốn tránh hắn.
"Cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-trinh-tham-va-sat-thu/233765/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.