Chương 09: Phần phụ lục Edit: Min, yyds Beta: Maria – 17 Do dự một lúc, tôi vẫn cảm thấy với đầu óc rối bời như bây giờ không thích hợp gặp Chu Độ. Mặc kệ lời đe dọa “Dám từ chối thì tôi hôn đến khi cậu khóc” của cậu, tôi gửi tin nhắn: Tôi: “Cho tôi vài ngày để bình tĩnh, vài hôm nữa gặp lại.” Hộp thoại nhảy dòng “Đối phương đang nhập…” vài lần, thật ra tôi cũng hơi sợ Chu Độ sẽ nổi giận, nhưng cuối cùng cậu chỉ trả lời: Chó: “Được.” Chó: “Chủ nhật này gặp.” Tôi: “Ừm.” Tôi thở phào nhẹ nhõm, ngả người ra giường, lấy tay che mắt để đầu óc được thư giãn. Không ngờ sau đó không bao lâu điện thoại lại rung lên. Âm báo tin nhắn giờ khiến tôi gần như mắc PTSD. Mang theo linh cảm không lành, tôi mở khóa màn hình, vào WeChat. Là Tang Hoài. Tin nhắn tỏ tình của anh trước đó tôi còn chưa trả lời. Tang Hoài: “Tôi có thể cho em vài ngày suy nghĩ.” Tang Hoài: “Chủ nhật này gặp mặt cho tôi câu trả lời.” Tôi nhíu mày. Sao lại là chủ nhật nữa? Có vẻ như anh nhận ra mình hơi ép buộc nên gửi thêm một tin nhắn thoại. Tôi nhấn mở, giọng nói trong trẻo dễ nghe vang lên: “Chỉ là tôi muốn gặp em, muốn nghe em trả lời.” Không hiểu sao giọng anh trong tin nhắn lại hơi khác so với bình thường, thậm chí có chút quen tai. Tôi không nghĩ nhiều, chỉ dè dặt đề nghị: Tôi: “Đổi sang hôm khác được không?” Tang Hoài: “Chỉ hôm đó tôi mới rảnh. Em có kế hoạch khác à?” Nghĩ một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nuoc-hoa-linh-nhien/1770732/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.