Canh ba bên ngoài đã qua, Tạ lão phu nhân rốt cuộc bởi vì tuổi già, thân thể chống đỡ không được mệt mỏi, về Lan Quế Đường nghỉ ngơi trước, mấy tiểu bối nhỏ tuổi cũng mệt đến chớp mắt, bị nhũ mẫu bế ở tay dỗ ngủ.
Vương thị liền cho người ta rút lui, đều tự trở về rửa mặt nghỉ ngơi, các đại lão gia gian ngoài còn đang vung quyền uống rượu, đoán số hành lệnh, tiếng cãi vã, tiếng ồn ào, tiếng mời rượu ồn ào cùng một chỗ, huyên náo đến quên cả trời đất.
Lúc Thẩm Gia muốn đi, Vương thị gọi nàng lại, thay nàng buộc áo choàng, biết nàng có tật xấu là không nhớ đường đi vào ban đêm, hai v.ú già thay nàng cầm đèn trên đường, cẩn thận dặn dò nàng chọn chỗ sáng sủa một chút mà đi.
Thẩm Gia vui vẻ đáp ứng.
Đến tiểu trúc Hoán Hoa, Tân Di tiễn hai vị ma ma, lúc xoay người, thấy Thẩm Gia đang ngồi xổm trêu mèo, quay đầu nói với nàng: “Ngươi thu dọn hành lý một chút, chúng ta đi Lan Quế Đường ngủ.”
Tân Di sửng sốt: “Không ngủ ở đây ạ?”
Thẩm Gia gật đầu: “Ta muốn ngủ với ngoại tổ mẫu.”
Bước chân Tân Di không nhúc nhích.
Thẩm Gia vuốt ve mèo, thấy nàng nửa ngày còn đứng tại chỗ, không khỏi hỏi: “Sao còn chưa đi?”
Tân Di do dự nói: “Vương phi, cái này không tốt a, ngài đi Lan Quế đường, tiểu vương gia làm sao bây giờ…”
Thẩm Gia nghe vậy tức giận, buông mèo đứng dậy nói: “Cái gì làm sao bây giờ? Hoài Ngọc hắn không có ta thì không thể ngủ? Ta đã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/oan-nghiet-nhan-duyen-dao-thuong-phieu/2377096/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.