“Sao rồi?” Thấy Trác Viêm về, mấy thằng “bạn tốt” vội xông lên hỏi.
Hắn tủm tỉm cười nhìn cả đám, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Tao đã thất bại bao giờ chưa?”
Mắt Eric sáng bừng lên, chỉ muốn nhảy lên vỗ tay cái bốp: “Thế nghĩa là được rồi? OMG OMG!” Gã hào hứng hô lên: “Trác Viêm mày được lắm được lắm!”
Trác Viêm ngồi xuống uống một ngụm rượu, ánh mắt khẽ liếc qua góc rẽ nơi tầng hai ấy.
“Vậy lúc nào thì bắt đầu?” Phỉ Văn Vũ nghiêng đầu, tò mò hỏi.
“Phải đấy phải đấy, mấy giờ bắt đầu hở mày?” Sung sướng đủ rồi, Eric vội quay về vấn đề chính: “Tao tia em gái chân dài đằng kia lâu rồi, nói đi để tao còn canh giờ mà tiếp cận ẻm.”
Nghe gã nói vậy, mấy người còn lại cũng sáng mắt lên, vội ngó nghiêng tìm con mồi trong đám đông, không quên hóng điểm mấu chốt: “Chuẩn luôn, Trác Viêm, mau nói thời gian cho anh em đi ~”
“Vội làm gì?” Trác Viêm vẫn tủm tỉm như thường, buồn cười nhìn bản mặt háo sắc của đám anh em nhà mình: “Bọn mày cứ chọn đi, xong rồi thì bảo tao một tiếng, để tao ra dấu với quản lý.”
“Nghĩa là…” Eric nuốt nước miếng, hai mắt phát sáng nhìn hắn – nếu đây là một bộ anime thì có lẽ mắt gã đã lấp lánh ánh sao rồi, trên đầu còn đeo ruy băng cổ vũ nữa, chỉ thiếu tim hồng bay phấp phới thôi: “Mày muốn lúc nào thì là lúc ấy?”
“Thu cái vẻ mặt đáng khinh bỉ ấy lại.” Trác Viêm đá gã một phát, cười mắng: “Mất mặt chết đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/om-khoi-bang-ve-lam-vo/2631777/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.