Tuyên Lân khiếp sợ trợn to hai mắt, "Cậu không phải đã chết sao?"
Cho dù ai nhìn thấy một người bạn khởi tử hoàn sinh đều sẽ cảm thấy giật mình, huống chi nơi này hết thảy đều lộ ra quỷ dị.
"Như cậu thấy, tôi còn sống." Tịch Hoan từ trong bóng tối đi ra, thần sắc lạnh nhạt như nước, dị thường bình tĩnh, hoàn toàn không như một nữ hài nên có hoảng loạn cùng bất an, dù là giờ phút này cô lẻ loi một mình.
Tuyên Lân thân là nam chủ, không thể không thừa nhận là hắn ưu tú, từ các phương diện nói tới.
Hắn rất nhanh liền tỉnh táo lại, ngưng mắt hỏi: "Cậu vừa mới nói hợp tác là có ý gì?"
"Cùng tôi giết chết Lý Mẫn, cho cậu một cơ hội sống sót." Tịch Hoan từ trên cao nhìn xuống hắn, ánh mắt đạm mạc, "Bằng không kết quả của cậu, cũng là một chữ "chết"."
"......" Tuyên Lân dừng lại, hơi hơi nheo mắt của mình: "Cơ hội sống?"
Tịch Hoan lui về sau, ngồi ở cuối giường, nhẹ nhàng bắt chéo chân, biểu tình có chút hững hờ: "Trong căn biệt thự này, chỉ có cậu cùng tôi hai người còn sống."
Trong lòng Tuyên Lân lộp bộp một cái: Hai người sống......
Thân thể của hắn bỗng nhiên run rẩy, đột nhiên cảm thấy cuống họng hơi khô, khó nhọc nói: "Lưu Văn đâu?"
"Đã chết."
Không đợi Tịch Hoan nói gì nữa, Tuyên Lân ngẩng đầu, trong mắt đã là một mảnh hàn ý, "Tôi đáp ứng cùng cậu hợp tác."
Tay Tịch Hoan ở trên không trung vung lên, dây thừng trói buộc Tuyên Lân tự động cởi bỏ.
Tuyên Lân cúi đầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/on-nhu-nam-phu-deu-la-gat-nguoi/2235058/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.