"Không hay rồi, không hay rồi…" Châu Tuân Phi vội chạy vào trong lễ đường, vẻ mặt khϊế͙p͙ sợ, hắn không ngờ rằng Lục Trần lại dám to gan đến mức đánh tàn phế Lâm Phá Hải.
Lâm Phá Hải là ông vua con của Lâm gia, địa vị còn cao hơn cả Lâm Phá Quân, đây thật sự là đã chọc giận Lâm gia rồi.
Lúc này trong lễ đường, hai gia chủ Lâm gia và Châu gia đang ngồi ở vị trí gia chủ cùng các trưởng bối của các gia tộc lớn khác ở Trung Hải, Lâm Phá Quân cũng đang chuẩn bị đeo vào tay Châu Thần Thần chiếc nhẫn kim cương trị giá mấy trăm nghìn nhân dân tệ, đây là vật đính hôn của hai người bọn họ.
Chỉ cần anh ta đeo nhẫn cho Châu Thần Thần, sau đó hai người cùng bái lạy các vị trưởng bối là nghi lễ đính hôn sẽ kết thúc, tiếp theo là sẽ đến bữa tiệc để tất cả quan khách cùng chúc mừng cho đôi vợ chồng trẻ.
Vậy mà đột nhiên nghe thấy tiếng kêu của Châu Tuân Phi, Lâm Phá Quân nhíu mày, Châu Thần Thần vội vàng rút tay lại.
"Trước mặt người lớn mà bộ dạng hoảng sợ vội vàng, không ra thể thống gì!" Châu Huấn Tài nhíu mày, biểu hiện lúc này của Châu Tuân Phi thật khiến ông ta mất mặt.
So với mấy người con của Lâm gia thì Châu Tuân Phi thật sự quá yếu đuối.
"Ông thông gia chớ vội nóng giận, để hỏi Tiểu Phi xem rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì rồi." Một ông lão khác ngồi bên cạnh Châu Huấn Tài lên tiếng, ông ta chính là bố của Lâm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ong-bo-bim-sua-sieu-cap/1839318/chuong-406.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.