"Bố, dù là Lục Trần hay Lục Minh, chúng đều là cháu trai của bố. Con không muốn nói nhiều về những lỗi lầm trước đây của chúng. Nhưng cậu ta đã dám để một người hầu đánh gãy tay Lục Minh. Đây rõ ràng là không muốn để Lục Minh cạnh tranh vị trí người thừa kế gia chủ với cậu ta mà. "
Trong một biệt thự khác của Lục gia, bố của Lục Minh là Lục Hàn đến nơi ở của Lục Lăng Tiêu với đôi nạng và đang nói với Lục Lăng Tiêu về chuyện đôi tay bị tàn phế của con trai mình.
Lục Lăng Tiêu chính là tầng lớp gia chủ đời trước của Lục gia, là bố của mấy người Lục Hàn, Lục Thiên Hành. Giờ đây, ông rút lui gia nhập hội trưởng lão, trở thành đại trưởng lão của gia tộc.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Không phải hôm nay Lục Trần mới quay lại sao?" Lục Lăng Tiêu nhìn Lục Hàn.
Mấy vị trưởng lão khác cũng lần lượt nhìn sang Lục Hàn. Thành thật mà nói, họ cũng đang thảo luận về quy định cho cuộc thi người thừa kế vị trí gia chủ đời tiếp theo vào buổi tối. Và Lục Minh cũng chính là thế hệ trẻ triển vọng nhất của họ.
"Cụ thể như thế nào con cũng không rõ. Con chỉ nghe nói rằng đã xảy ra một chút hiểu lầm trêи sân golf, và sau đó Lục Trần đã để cho vệ sĩ của mình đánh gãy xương tay của Lục Minh." Lục Hàn nói với sắc mặt không đổi, nhưng trong lòng ông ta loé lên một vẻ giết chóc.
Tuy rằng ông ta bị bệnh, cũng không xứng giữ mãi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ong-bo-bim-sua-sieu-cap/1839357/chuong-432.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.