Trời mưa rồi.
Vào ngày thứ hai của cuộc khai phá lớn, trời bắt đầu rơi những cơn mưa nhỏ.
Đúng vậy, ở vệ tinh Titan cũng có mưa.
Nhưng mưa trêи Titan không phải được hình thành từ nước, mà là từ khí me-tan dạng lỏng.
Còn có ao hồ, các dòng sông nhỏ, tất cả đều được tạo thành từ me-tan lỏng.
Mưa lớn dần, công nhân đành phải quay về lều để nghỉ ngơi nên việc khai thác được tạm dừng tới khi hết mưa.
Nhìn cơn mưa trắng trời này, khiến người ta có một loại cảm giác kì diệu.
Giống như quay lại quá khứ, quay về thời đại mà mọi người có thể sinh sống vô lo vô nghĩ trêи Trái Đất.
“Chúng ta không còn quê hương nữa rồi.”
Lục Trần chán nản nghĩ: “Loài người cũng chẳng còn bao nhiêu.”
“Một trăm mười ngàn người chúng ta, có thể kiên trì tới khi nào đây!”
Mưa rơi tầm tã, suy nghĩ của Lục Trần cũng đã trôi đi rất xa.
Lần đâu tiên anh buông bớt được công cuộc khai phá, xây dựng đầy cuồng nhiệt, bắt đầu có tinh thần để suy nghĩ tới những việc khác.
Ban đầu, vì Công nghệ Di Kỳ của anh phát triển mạnh mẽ, cộng thêm chế độ trong nước, khiến nhiều kỹ thuật đỉnh cao trong Công nghệ Di Kỳ không thề bán cho đế quốc M và các nước châu Âu hùng mạnh. Dẫn đến việc bọn họ bất bình, muốn đi đường tắt hòng vượt qua anh bằng cách nghiên cứu vũ khí sinh hóa.
Vậy nhưng không ngờ lại tạo ra virus D, khiến cho loài người không thể sống trêи trái đất, chỉ có thể lưu lạc trong các vì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ong-bo-bim-sua-sieu-cap/1839453/chuong-475.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.