Theo cửa sau của trại an dưỡng đi ra, ta ngồi xổm ở góc tường nhỏ bên cạnh thở hổn hển cả buổi, mới từ trong túi xách lấy ra di động gọi cho lái xe: “Không cần chờ tôi, đêm nay tôi ở đây.”
Đầu bên kia điện thoại, lái xe không ngừng lặp lại như trẻ em tập đánh vần: “Ở, ở, ở… đó???”
“Đúng vậy! Ở đây, Diệp lão đầu không nên cho tôi ăn canh, còn tìm mấy chị Hoa Mộc Lan chơi với tôi, tôi cũng bất đắc dĩ a, không muốn cô phụ nỗi khổ tâm của lão nhân gia đâu.”
Lái xe ở trong điện thoại khóc gào: “Hạ tiểu thư, lão Diệp tiên sinh thân thể không được tốt, ngài không bằng về nhà trước, lần khác lại…”
Ta không đợi hắn nói xong, ba một tiếng ngắt điện thoại. Vô nghĩa, ta còn không rõ là phải về nhà sao?
Ngồi bên cạnh tường một lúc lâu, gió thổi qua phát lạnh lẽo, ta mới phát hiện toàn bộ lưng đều ẩm ướt.
Ây ngươi đại gia, ăn của Diệp lão đầu một bát canh mà lực sát thương cũng ghê gớm vậy.
Hiện tại, ngay cả cách duy nhất là ngồi ở góc tường xem mặt trời mọc cũng bị loại bỏ.
Ta không tình nguyện đứng lên, đi bộ hướng về phía đường cái.
Trại an dưỡng ở lưng chừng núi, sinh sống ở đây chỉ có một số nhà nhỏ lác đác, làm cho vừa vào đêm, đường xuống núi ngay lập tức trở nên lạnh lẽo, cả taxi cũng lười đi qua. Ngẫu nhiên có một hai xe tư gia, cũng là thúc giục đạp nhanh chân ga phóng đi như bão táp.
Ta đi a, đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ong-xa-dau-hang-di/1223894/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.