Nhìn thang máy đóng cửa đi xuống, Tạ Trúc Tinh quay người về nhà, sập cửa bùm một tiếng.
Qua vài phút, cậu đi ra bấm thang máy, chờ thang máy đến nơi liền bước vào xé hết mấy tờ quảng cáo dán bên trong.
Quảng cáo bây giờ toàn được dán bằng keo chuyên dụng, căn bản xé không sạch.
Tạ Trúc Tinh về nhà bưng một chậu nước nóng ra lấy khăn lau, thử lau một lát hiệu quả tốt hơn xé tay, tuy nhiên cũng chẳng hơn là bao, nửa ngày mới chùi sạch được hai tờ, vẫn còn vài tờ nữa.
Cậu ngồi xổm xuống giặt khăn, nước nóng đã nguội.
Tạ Trúc Tinh đứng lên, đột nhiên không biết bản thân đang làm gì, nhất thời tức giận ném mạnh khăn vào chậu nước, bọt nước bắn lên cao cả mét.
Vương Siêu rũ mi cụp mắt đi về nhà.
Trời tối, anh hai hắn đang kéo ống nước tưới hoa trong sân, phát điên à?
Vương Cẩm còn ghét bỏ hắn, “Sao mày lại mò về?”
Hắn hơi xù lông, bi phẫn đáp, “Đây là nhà em mà em không được về?!”
Hắn chẳng muốn nói chuyện với Vương Cẩm, hung hăng đi lên lầu, không thèm cởi giày mà nhảy lên giường nằm trùm chăn kín đầu, tức đến váng đầu hoa mắt. Không có ai là người tốt hết! Không một ai!
Một lát sau Vương Cẩm lên gõ cửa phòng hắn, hắn cũng chẳng thèm để ý tới.
Vương Cẩm đứng ngoài cửa hỏi hắn, “Ăn tối chưa?”
Vương Siêu thò đầu ra khỏi chăn.
Vương Cẩm, “Ăn tôm hùm đất không? Tao đặt về cho mày.”
Vương Siêu giống như cái khinh khí cầu, xì một phát xả hết khí
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/peter-pan-va-cinderella/1625847/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.