Vương Siêu miệng thì kêu người ta cút, Tạ Trúc Tinh đi thật hắn lại đứng đờ ra đó, nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn.
Hắn chậm chạp đi qua nhặt di động, mở máy không lên.
Nhịn được một lúc nước mắt liền tí tách chảy ra.
Bên tai vang lên ong ong, tất cả đều là tiếng người đan xen lẫn nhau, ban đầu còn nghe không ra, lắng tai tỉ mỉ nghe chút nữa, từng tiếng sét nổ vang trời.
Bạn bè chơi cùng nhau nói bên kia vách tường, “Nếu chẳng phải thấy nhà nó có tiền, ai rảnh rỗi không có gì làm mà tìm nó lập ban nhạc, coi bộ dạng ngu ngốc của nó kìa, còn tự cho mình có tài lắm hả?”
Tay keyboard mà hắn cho là bạn tâm giao thì bảo, “Cậu đừng có đoán mò, cho tới giờ tôi chưa bao giờ coi cậu là anh em, cậu thật sự không biết mình là kẻ ngốc sao?”
Đoạn Nhất Khôn núp trong WeChat cũng lên tiếng, “Mọi người đều biết Leo là đồ ngốc mà.”
Mọi người đều biết.
Đúng đúng đúng, mọi người đều biết, chính hắn cũng biết nè.
Khi còn bé hắn mời bạn học ăn kẹo, bạn học trước mặt hắn thì nói “Cậu thật là tốt”, quay đầu liền cười hì hì mắng hắn là “Kẻ ngốc lắm tiền”.
Nếu tất cả mọi người đều như thế, vậy cũng đừng nên yêu cầu Tạ Trúc Tinh khác với người ta.
Đằng sau khách sạn là một bể bơi trong nhà, sau đó nữa mới tới bãi biển.
Lúc này trời đã tối, chỉ còn một vài vị khách vừa đánh bài vừa tán gẫu cạnh bể bơi, ánh đèn mập mờ.
Tạ Trúc Tinh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/peter-pan-va-cinderella/1625881/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.