Edit + beta: Iris
Từ lúc Hắc Tuyển Dực vào phòng tắm, Ô Nhược cứ nằm trên giường nhớ lại chuyện kiếp trước.
Kiếp trước bộ có cao nhân nào lợi hại hơn Ô Thần Tử xuất hiện sao? Cậu nghĩ mãi nhưng vẫn không nghĩ ra ai.
Cơ mà kiếp trước vào lúc này, cậu vẫn còn ở Cao Lăng Thành, chỉ biết chút ít chuyện ở Hoàng Đô Thành, có lẽ cao nhân này xuất hiện lúc mà cậu chưa đến Hoàng Đô Thành.
"Đang nghĩ gì vậy?" Hắc Tuyển Dực trở về thì thấy Ô Nhược nằm đơ ra trên giường, liền tò mò hỏi.
"Ta đang nghĩ chắc là Ô Úy Tuyết hận ta thấu xương, nhưng bây giờ nàng đã là bát giai, còn ta mới có lục giai, lúc đối mặt với nàng, chắc chắn ta sẽ chịu thiệt lớn, cho nên..." Ô Nhược quay đầu nhìn Hắc Tuyển Dực đang chải tóc, sợi tóc như bàn tay mơn trớn lấy khuôn ngực rắn chắc của y.
Cậu không khỏi nín thở, mỹ nam mới tắm xong là tuyệt nhất.
"Cho nên cái gì?" Hắc Tuyển Dực không nghe thấy câu sau thì ngẩng đầu lên, liền thấy một bóng người nhào tới, nếu không phải y phản ứng nhanh thì đã vồ ếch rồi.
"Cho nên..." Ô Nhược treo trên người Hắc Tuyển Dực: "Chúng ta phải càng ân ái hơn nữa, làm Ô Úy Tuyết tức chết."
"..." Hắc Tuyển Dực cảm giác có vật cứng đỉnh lên bụng mình, y nhướng mày, khàn giọng hỏi: Muốn ân ái nhiều hơn, hửm?"
"Ân ái đến mức khiến người khác vừa nhìn liền biết tối nay chúng ta có hoan ái." Ô Nhược gấp gáp cởϊ qυầи áo: "Lên giường đi."
Hô hấp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phan-1-phe-the-trung-sinh/66691/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.