Tối hôm qua Nghiêm Cận Sưởng cùng An Thiều bị những con rối kia đuổi theo, cả hai phải tách ra mà chạy, không kịp để lại tín vật hay lời nhắn. Tại một nơi rộng lớn như rừng này, việc gặp lại nhau quả thực không dễ dàng.
Nghiêm Cận Sưởng đành phải vừa tìm kiếm Ô Mộc trăm năm, vừa quan sát xung quanh xem có dấu hiệu đặc thù nào không.
Tuy nhiên tìm kiếm Ô Mộc trăm năm không hề dễ dàng. Trên đường đi, Nghiêm Cận Sưởng cũng chặt vài cây có chất lượng tốt, ném vào Xích Ngọc Li giới để tích trữ, chuẩn bị khi nào cần thì sẽ dùng để xây dựng nơi ở.
Lạc Đường Chi Sâm là một nơi nguy hiểm mà nhiều tu sĩ đều tránh xa, phần lớn những ai đã vào đây đều không thể rời đi, vì vậy mà nơi này thiên nhiên phong phú, đầy linh thảo hiếm có.
Cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân từ xa vọng lại, Nghiêm Cận Sưởng mới dừng lại, cẩn thận ẩn mình vào bụi cỏ rậm rạp.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, cùng với tiếng ma sát cụm cụp đều đặn.
"Xa yêu quân, xin mời đi theo hướng này, đi thêm một đoạn nữa là đến yến tràng." Giọng nói của một con rối mộc cao lớn vang lên.
Xa yêu quân hỏi: "Thật là mong chờ, khánh yến năm nay có gì đặc biệt không?"
Con rối: "Rất nhiều điều thú vị, đảm bảo yêu quân sẽ không thất vọng."
Xa yêu quân: "Ta nghe nói Vạn đại nhân đã nhận được một món bảo vật, không biết có mang ra triển lãm trong khánh yến này không?"
Con rối: "Xa yêu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phan-xuyen-sach-trong-than-cap-yen-su/3022959/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.