Lời tựa: Có vài người, cả đời cũng không gặp được người chân tình, chỉ có thể lãng phí thời gian theo năm tháng.
Có vài người, gặp được lại không biết quý trọng. Nhân sinh ngắn ngủn chỉ có mấy chục năm, đến cùng còn muốn lãng phí thời gian thêm bao lâu?
"Xoạt! Xoạt!" Một chú chim bồ câu trắng từ phía đông bay tới, lặng lẽ bay vào phủ của Trấn Tây Đại Tướng quân.
Hôm nay là ngày đại hôn của Trấn Tây Đại Tướng quân Độc Cô Minh và lục Công chúa Đại Tần Phù Trừng, trước phủ viện Đại Tướng quân rất náo nhiệt tưng bừng, tân khách phi thường huyên náo, không ai chú ý đến chú chim bồ câu này bay đi đâu.
Bồ câu trắng vỗ cánh, đậu trên cửa sổ chạm khắc hoa văn ở phòng hoa chúc.
Trong phòng hoa chúc hỉ bà và bọn nha hoàn liếc mắt nhìn chim bồ câu một cái, hỉ bà cầm quạt tròn đi về phía bồ câu, vừa đi vừa phất phất cây quạt, "Đi mau! Đi mau!"
Bồ câu đập đập cánh, hỉ bà kinh hách chẳng những không có đuổi được bồ câu, ngược lại làm cho bồ câu bay về phía giường hỉ mà tân nương đang ngồi.
"Ai nha! Ngàn vạn lần đừng quấy nhiễu Công chúa điện hạ a!" Hỉ bà lúng túng kêu to một tiếng, bọn nha hoàn vội vàng buông mâm đựng trái cây trong tay xuống, đi tới giúp xua chú chim bồ câu lỗ mãng kia đi.
"To gan!"
Đột nhiên nghe thấy một tiếng trong trẻo quát lớn, hỉ bà và bọn nha hoàn hoảng sợ quỳ xuống đất.
"Công chúa tha mạng!"
Trên giường hỉ Công chúa Phù Trừng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phat-huyen-thap-tam-khuc/1375584/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.