Sau khi Đàn Hương băng bó vết thương xong, Mộ Dung Yên liền phân phó nàng lui ra nghỉ ngơi, về chuyện Tiểu Đồng Tử bị thương, vạn vạn không thể truyền ra ngoài. Chờ sau khi Đàn Hương lui ra, Mộ Dung Yên liếc mắt nhìn Phù Trừng một cái, mặc dù câu từ lạnh lùng, nhưng mà trong giọng nói lại mang theo tràn đầy sự quan tâm, "Nếu như muốn làm anh hùng, tất nhiên là phải nếm qua chút đau khổ."
Hứa Thất Cố cởi bỏ lớp áo trên đầu vai Phù Trừng, nhăn mặt cau mày, ưu sắc nói: "Tiểu Đồng Tử, chịu ráng chịu đựng một chút, thuốc bột này có chút đau đấy."
Ánh mắt Mộ Dung Yên hiện lên một tia bối rối, vẻ mặt này của Hứa Thất Cố, thập phần lo lắng cho thương thế của Tiểu Đồng Tử, quan hệ giữa hai người bọn họ không đơn giản chỉ là nô bộc, nhưng mà nếu như nói vẻ mặt thân thiết này thuộc loại tình yêu nam nữ, lại cảm thấy không giống, dù sao nhìn tuổi tác thì dường như Hứa Thất Cố lớn hơn Tiểu Đồng Tử khoảng hai mươi tuổi, chính là không nên có loại tình cảm vong niên này mới đúng.
Phù Trừng cắn răng gật đầu, "Hứa đại nhân, xoa thuốc đi, những loại đau đớn này, ta có thể chịu được."
Mộ Dung Yên đưa cho Phù Trừng một chiếc khăn lụa, "Nếu như đau, liền cắn cái này, hoặc là khóc cũng được."
Phù Trừng tiếp nhận khăn lụa của Mộ Dung Yên, chính là gắt gao nắm ở trong lòng bàn tay, khóe miệng hơi hơi cong lên cười khẽ, "Ta sao có thể để cho ngươi coi thường
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phat-huyen-thap-tam-khuc/1375632/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.