Trường An năm thứ ba, Kiến Khang, Hoàng thành, mưa xuân kéo dài.
Dương Lan Thanh tựa người trên giường, đột nhiên nhìn mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ, ho nhẹ hai tiếng.
"Thái hoàng thái hậu." Một cái bóng màu xanh bước vào trong điện, Hứa Thất Cố mặc quan phục bưng chén thuốc cúi đầu với Dương Lan Thanh, nói: "Thuốc đã sắc xong, thỉnh Thái hoàng thái hậu uống thuốc nhân lúc còn nóng."
Khóe miệng Dương Lan Thanh cong lên, phất tay ý bảo cung nữ trong điện đều lui ra.
"Thất Cố, thấy ngươi tới, nhất định là có thư do Trừng nhi dùng bồ câu gởi tới đi?" Dương Lan Thanh kích động ngồi dậy, hỏi Hứa Thất Cố.
Hứa Thất Cố mỉm cười, đem chén thuốc đặt vào lòng bàn tay Dương Lan Thanh, nói: "Điện hạ hết thảy bình an, gần đây dừng chân vài ngày ở vùng Lương Châu, trong thư nói trung thu năm nay chắc chắn sẽ trở về vấn an Thái hoàng thái hậu người."
Dương Lan Thanh hài lòng thở phào một tiếng, uống cạn chén thuốc, "Thất Cố, không phải ta đã nói rồi sao, những lúc không có người, vẫn gọi ta là Lan Thanh đi."
Hứa Thất Cố tiếp nhận chén thuốc trong tay Dương Lan Thanh, chua xót nói: "Ở trong Hoàng cung, chung quy là phải giữ quy củ."
Dương Lan Thanh áy náy nắm lấy bàn tay phải của Hứa Thất Cố, lắc đầu nói: "Ta không có quyến luyến hoàng quyền, Thất Cố."
Hứa Thất Cố lắc đầu mỉm cười, buông chén thuốc trong tay xuống, vỗ vỗ lên mu bàn tay của Dương Lan Thanh, "Ta biết ngươi không phải là người quyến luyến hoàng quyền, chính là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phat-huyen-thap-tam-khuc/473355/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.