Nói chính xác hơn đã phải chứng tỏ cho Thẩm Thùy Vân thấy được giá trị của nhà họ Xích hay nói đúng hơn là Dương Kiệt có thể mang lại cho cô ta.
Xem ra cho tới sau cùng, cũng chỉ duy nhất mỗi trung kế là khả thi. Chỉ là nghĩ tới việc phải khuất phục cúi đầu trước kẻ khác, lòng tự trọng máu điên trong người nổi lên xông thẳng vào não, khiến Dương Kiệt cực kỳ bức xúc khó chịu, thậm chí là phản cảm.
Dường như nhận ra tâm lý khó chịu của chủ nhân, Bàng Thống mỉn cười lên tiếng: “ thay vì cho rằng mình đang cúi đầu thần phục kẻ khác, vì sao chúa công lại không suy nghĩ tích cực rằng, việc làm của chúng ta lúc này chả khác nào bỏ tiền ra để mua hòa bình nhỉ???”
Đúng thế!!! Vì sao lại có suy nghĩ tiêu cực cho rằng mình phải cúi đầu kẻ khác nhỉ??? Chẳng phải trong chiều dài lịch sử ở Trái Đất, nhà Tống bên Tung Của, một triều đại phát triễn dẫn đầu thế giới về kinh tế và khoa học vào thời điểm đó, cũng phải bỏ tiền cống nạp hằng năm cho những kẻ thù có tiềm lực quân sự hùng mạnh hơn bản thân lân cận để đổi lấy hòa bình. Nhiều người thậm chí cho rằng đó là một bước đi khôn ngoan, giúp nhà Tống tránh phải rơi vào chiến tranh với các nước lân cận, giảm thiểu được thương vong, tiết kiệm được chi phí đổ vào chiến tranh, tạo điều kiện và thời gian để phát triễn vượt bậc so với những quốc gia trên toàn thế giới cùng thời kỳ.
“ vả lại, đại trượng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phi-lu-dai-nao-di-gioi/979152/chuong-397.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.