“ Cái, cái quỷ cái gì thế này ~~~!!!” đợi tới khi Dương Kiệt mệt bở hơi tai đáp cánh an toàn, sắc mặt trở nên khó coi vô cùng vì nhìn thấy Diệp Thiên Hành vẫn còn đang nằm hấp hối trong cái hố sâu, và xung quanh hắn được bao phủ bởi một lớp lá chắn bảy màu như cái chảo úp xuống.
Đúng thế, ngay cả những tên như Ngạo Văn Long, Hạ Hầu Quân hay Lăng Hàn Phong đều có át chủ bài giữ mạng trên người, huống chi là Diệp Thiên Hành chứ, đường đường là một đệ tử được tông môn trọng tâm bồi dưỡng, đặc sứ cao cấp của Huyết Ma Đạo, không có mới là lạ á.
“ Haha… hahaha… Thất … thất vọng quá phải không heo… heo mập… ngươi còn… còn lâu mới chiến… chiến thắng được ta ~~~~!!!” Diệp Thiên Hành vẫn đang nằm ngã trong hố sâu đột nhiên lớn tiếng cười nói một cách đắc chí.
“ Cười, cười cái đẹt ~~~!! Bộ tưởng ngươi trốn trong cái vỏ bọc đó là bố mày không làm gì được mày sao??” Dương Kiệt phẫn nộ vô cùng, toan tính biết bao nhiêu, hi sinh cái cơ thể chịu đựng nhát chém đau thấu xương vào người, cuối cùng kẻ thù vẫn lành lặn không hề hấn gì cả, không nổi nhận mới là lạ á.
“ Thì …. Thì sao nào…. Có giỏi … giỏi ngươi thử làm.. làm gì ta xem… ta thách… thách ngươi đấy ~~!!” Diệp Thiên Hành mang theo giọng điệu chế giễu không ngừng khiêu khích đối thủ, dường như hắn rất tự tin vào lá chắn phòng thủ của mình thì phải.
“ Được, được, để xem bố mày không đánh vỡ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phi-lu-dai-nao-di-gioi/979440/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.