Tối hôm sau, Yến Thao vội vã đến tìm Đường Ngạo. Chu Tân Quốc hôm nay phái khoảng 800 người ra ngoài, nhưng lúc trở về chỉ còn khoảng một, hai trăm người. Đường Ngạo rất để ý chuyện này, mặc dù theo như sự hiểu biết của anh về Chu Tân Quốc thì hắn chẳng làm được chuyện gì bất ngờ thần kỳ, nhưng vẫn phải đề phòng bất trắc.
Mà kỳ lạ là người anh phái đến Sa trạch cũng trở về báo rằng buổi tối hôm đó người của Sa Khang dùng xe tải đưa ít nhất mấy trăm người vào biệt thự. Lúc dỡ hàng trong sân, bọn họ dùng một chiếc ống nhòm đơn giản nhìn thấy thấp thoáng tất cả người đưa đến đều bị trói như bánh chưng.
Đường Ngạo vẫn có chút lo lắng, đám Sa Khang không phải kẻ đơn giản, chẳng may bọn chúng hợp tác với Chu Tân Quốc, e rằng không dễ giải quyết. Nhưng Chu Tân Quốc đâu có gì để bọn chúng để ý cơ chứ, thật là kỳ lạ.
Mà hai ba ngày sau, Yến Thao lại truyền tin tức đến một lần nữa. Nói rằng Chu Tân Quốc chuyển mấy vạn cân lương thực về. Không ai biết chuyển từ đâu.
Đường Ngạo liên hệ điều này với chuyện mấy ngày trước, quả nhiên là có liên quan.
Những người may mắn còn sống sót lần trước đã nói Hải Mạt Mạt thả vật thí nghiệm của Hải Minh Tiển đi, lúc này Sa Khang và Chu Tân Quốc lại qua lại với nhau, bọn chúng còn có thể có giao dịch gì nữa chứ?
Sa Khang muốn người, thứ Chu Tân Quốc không bao giờ thiếu nhất chính là người.
Tâm tình tổng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phieu-com/1558050/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.