Thất lão phát giác vẻ mặt quỷ dị của Lý Cường, đều câm mồm không nói lời nào nhìn hắn.
Qua thêm chốc lát, thấy hắn còn đang cười, hơn nữa càng cười càng quỷ dị, đại lão nhịn không được hỏi: " Chẳng lẽ ngươi có thể tìm được cao thủ tới?"
Lý Cường đột nhiên tỉnh ngộ lại, tự mình cười có chút quá phận, hắn che dấu cười xoa tay, nghiêm trang nói: " Đó là đương nhiên, ta đi tìm một Cổ tiên nhân đến, bất quá, có một điều kiện…các ngươi phải đáp ứng."
Đại lão nói: " Mặc kệ ngươi có điều kiện gì, chúng ta cũng đáp ứng." Sáu vị lão nhân khác cũng gật đầu.
Lý Cường nói: " Có liên quan đến chuyện thủ hộ thần thú…trước khi hắn lấy được thủ hộ thần giáp thì không cho nói, nếu không các ngươi sẽ không có thủ hộ thần thú thứ tám đâu."
Hắn định kéo Thiên Chân vào, làm thủ hộ thần thú thứ tám, sau khi đi tổng xu nữu, hẳn là có thể giải khai cấm chế tự bạo, cho dù không thành công, đưa hắn tới Nguyên Giới cũng không thành vấn đề, đỡ cho hắn đi ra đảo loạn.
Lý Cường cảm thấy chủ ý này phi thường không tệ.
Thất lão hiểu được ý tứ của Lý Cường, Lưu lão cười nói: " Nếu có thể đi tới Ngân Tinh đại điện, tìm được tổng xu nữu của Huyễn Tinh Thần Trận, là có thể cởi được cấm chế tự bạo của thủ hộ thần giáp, kỳ thật, thủ hộ thần giáp có thể thăng cấp, cũng có thể giải quyết được nguy cơ tự bạo."
Lý Cường nghĩ thầm: " Dù sao dọa dọa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phieu-mieu-chi-lu/589066/chuong-284.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.