Gần đây, toàn thể quan viên trong Khu Mật Viện bận đến nỗi chân không chạm đất. Từ khi Từ Tranh Ninh khởi hành đi lên phía bắc, các phân ty khác cũng đều mỗi người một việc, vùi đầu vào công vụ, ngày đêm không ngơi nghỉ.
Tiểu Tề đại nhân với cương vị là Chính Sử của Khu Mật Viện, tự nhiên là bận rộn nhất. Ngoài việc điều phối mọi công việc trong nội viện, còn phải thường xuyên giao tiếp cùng quân bộ.
Mà vị đứng đầu quân bộ, chẳng ai khác ngoài đại tướng quân Hàn Thủ Nghiệp. Người này xưa nay tính tình chuyên quyền độc đoán, tuy trận Thạch Thành ba năm trước từng khiến ông ta thay đổi cái nhìn về Tề Anh, song chuyện của Tưởng Dũng vẫn là cái gai trong lòng chưa rút được. Huống hồ kỳ thi xuân vừa rồi, Tề Anh lại đánh rớt không ít công tử Hàn gia khiến ông ta càng không muốn hợp tác với tiểu Tề đại nhân, mỗi lần vào Khu Mật Viện đều ra vẻ ngông nghênh bất tuân.
Các quan thuộc các phân ty trong viện xưa nay cực kỳ tín phục tiểu Tề đại nhân. Lại thêm tính chất độc lập, không chịu sự giám quản của các bộ khác, từ đó vốn dĩ đã có tâm thế cao ngạo, nay càng chẳng coi trọng đám người quân bộ. Giờ thấy người mình xem thường dám bất kính với người mà họ kính trọng nhất, ai nấy đều thấy khó chịu, thậm chí có kẻ còn khởi tâm muốn dạy dỗ một phen, chỉ tiếc cuối cùng bị tiểu Tề đại nhân đè ép xuống.
Tuy Hàn Thủ Nghiệp tính khí bá đạo, nhưng hễ đụng chuyện đại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003270/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.