Đêm ấy, dịch quán đèn đuốc sáng trưng.
Vốn dĩ vạn sự đều yên ổn, bỗng bên ngoài phòng vang lên tiếng của Thanh Trúc nói có gia thư do chính tay Nghiêu thị viết gửi đến, xin công tử đích thân xem qua.
Thư được đưa vào, Tề Anh cũng không hề tránh né Thẩm Tây Linh, mở thư ra ngay trước mặt nàng. Nàng trơ mắt nhìn nụ cười trong mắt chàng thoắt cái tan biến, dòng nước xuân dịu dàng kia cũng trong khoảnh khắc hóa thành sương băng lạnh lẽo.
Nàng không sao nói rõ được dáng vẻ khi ấy của chàng, chỉ cảm thấy khí tức quanh thân như cơn gió nổi trước trận mưa lớn, căng đầy, sắp vỡ tan.
Một luồng khí lạnh chưa từng có dâng lên khiến nàng thoáng chốc sinh lòng kinh sợ, vội cúi đầu nhìn qua thư tín, mới đọc vài dòng đã biến sắc.
… Tề đại công tử cùng Tề tam công tử vì dính líu đến án cho vay nặng lãi và chiếm đoạt điền thổ mà đồng thời bị tống giam. Hoàng đế truy trách Tả tướng, tướng gia vì phẫn nộ và đau buồn mà ngã bệnh, nay đã nằm liệt trên giường, hôn mê bất tỉnh.
Thẩm Tây Linh lúc ấy chấn động tinh thần, chưa kịp phản ứng thì Tề Anh đã trầm sắc mặt, lập tức gọi Thanh Trúc vào phòng, hỏi: “Người đưa thư đâu?”
Thanh Trúc vội vã lui ra gọi người. Người đến là gia nô của Tề phủ, y phục đầy bùn đất, dáng vẻ bần hàn tiều tụy.
Tề Anh chau mày hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Gia nô nọ run rẩy đáp lời, thuật lại mọi sự.
Thư này vốn viết từ ngày
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003288/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.