Tất cả mọi người đều đã mê mẩn trong cơn giết chóc.
Đột nhiên, trong tiếng gào thét đinh tai nhức óc, tiếng kèn xung trận vang lên, giữa không gian rộng lớn của ngọn núi, tiếng vang của nó tạo thành những đợt sóng hồi, mọi người không khỏi quay đầu lại. Lúc này, họ thấy phụ tử Hàn gia đang ngồi trên lưng ngựa, từ trong đám quân giáp sắt, dần dần lộ ra hình dáng.
Trong cung điện, thái tử Tiêu Diệc Chiêu đang được mẫu hậu mình là Phó Dung ôm trong lòng, cậu bé dựa vào cửa, qua khe cửa nhìn thấy Hàn Thủ Nghiệp. Không nhịn được, cậu gọi to một tiếng “cữu công”, tưởng rằng Hàn Thủ Nghiệp đến để dùng bữa tối cùng cậu phụ hoàng và mẫu hậu.
Nhưng ngay lập tức, cậu bị hoàng hậu che miệng lại. Cậu cảm thấy tay hoàng hậu run lên, không hiểu gì, liền ngẩng đầu lên nhìn mẫu hậu. Tuy nhiên, hoàng hậu không nhìn cậu, mà chỉ nhìn chằm chằm qua khe cửa ra ngoài, vẻ mặt đầy sự lo lắng và bất an khiến cậu cảm thấy hơi sợ.
Thái tử nuốt một ngụm nước miếng, theo phản xạ bám chặt vào cửa, đôi mắt đen láy của cậu phản chiếu ánh sáng từ vô số đuốc ngoài cửa, trước mắt là biển máu và núi xác chết vô tận.
Thái tử Diệc Chiêu nhìn thấy cữu công của mình mặc giáp, được bao quanh bởi vô số binh lính, rút thanh kiếm từ eo và chỉ vào phụ hoàng, nói: “Tử Hành, chúng ta chỉ là cữu sanh*, huyết mạch tương liên. Hôm nay nếu ngươi chịu hàng, nhường ngôi cho ta, ra chiếu thư tự trách, ta sẽ tha
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003342/chuong-204.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.