Thẩm Tây Linh trở lại Phong Hòa Uyển đã là lúc sắp tàn canh, gần sáng. Trước và sau Tết Nguyên Tiêu, khí trời vẫn còn lạnh giá, những bậc đá của núi Thanh Tế đã phủ một lớp sương giá, lạnh thấu da người.
Thế nhưng trong đêm lạnh lẽo ấy, trước cổng Phong Hà Uyển lại có một bóng người đứng lặng, hình bóng của hắn bị ánh đèn lồng lay động chiếu lên kéo dài, hòa cùng với không khí lạnh giá và sương đêm, nhìn qua có vẻ u tịch, như thể có chút hiu quạnh.
Thẩm Tây Linh đi gần lại mới nhận ra người đó là Hàn Phi Trì. Nàng có chút bất ngờ, gọi một tiếng: “Hàn tiên sinh” rồi hỏi hắn sao lại ở trước cổng Phong Hà Uyển lâu như vậy vào giữa đêm khuya, không biết có phải có chuyện gì không, nàng mời hắn vào trong.
Hàn Phi Trì lắc đầu, lúc ấy ánh mắt nhìn Thẩm Tây Linh cũng có chút phức tạp. Hắn im lặng một hồi lâu rồi mới thi lễ, nói: “Cảm tạ phu nhân, ta ở đây đợi là được.”
Thẩm Tây Linh vô cùng khó hiểu nhìn vẻ mặt hắn, có vẻ không phải là có việc gì quan trọng, nàng liền đoán hắn đến thăm Tề Anh, lại mời hắn vào trong nhưng hắn vẫn kiên quyết từ chối, chỉ hỏi về tình trạng vết thương của Tề Anh.
Nàng thở dài, đáp: “Chỉ thiếu một chút nữa thôi là nguy hiểm đến tính mạng.”
Hàn Phi Trì khẽ chấn động, vẻ mặt cứng đờ trong giây lát, rồi lại hỏi: “… Thành Nhi thế nào? Có sao không?”
Thẩm Tây Linh đáp: “Thành Nhi không sao, là phụ thân nó thay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003363/chuong-225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.