n Qua Chỉ biết nghe lời phải, cầm chén trà liền nói: "Cảm tạ hầu gia hậu ái, trầm ổn tại hạ không dám nhận, chỉ kiệm lời mà thôi."
An Quốc Hầu cười to, thực sự thoải mái, đôi mắt nhìn hắn tán thưởng: "Giao Hướng Nhi cho ngươi, ta rất yên tâm. Chỉ là điện hạ, gần đây trong thành nổi gió lớn, ngài đã tìm ra chỗ tốt để tị nạn chưa?"
Lời này mà cũng nói được, vậy tuyệt đối không phải là mối quan hệ khách sao hai ba câu. Phong Nguyệt siết chặt tay, nhìn chằm chằm mũi giày mình, trong lòng nổi sóng.
Thái Tử cố ý lợi dụng việc Dịch Đại tướng quân không ở kinh đô mà chặt cánh chim này, củng cố thực quyền bên ta, tình thế này đến người hiểu ít nhiều cũng đã nhìn ra. Giờ có bo bo giữ mình hay nhân cơ hội ủng hộ hoàng quyền, quy phục Thái Tử.
Mà An Quốc Hầu gia này, cáo già cấm người khác đến phủ mình nói chính sự, thế lại đi hỏi n Qua Chỉ, ngươi đã tìm chỗ tốt để tị nạn chưa?
Có phút chốc nàng thậm chí còn hoài nghi n Qua Chỉ có phải là con riêng của An Quốc Hầu hay không, chứ không sao An Quốc Hầu gia dựa vào cái gì phải nhọc lòng với một hoàng tử Ngụy quốc như vậy?
"Sóng gió của Ngô quốc đâu liên quan gì tới người Nguỵ ta? Ngồi dưới tránh sóng, vạt áo cũng khó ướt." n Qua Chỉ nhàn nhạt nói: "Nhưng thật ra hầu gia này, thân ở chỗ cao, sóng gió tất ập vào mình."
Giọng điệu này hết sức trấn định, chậm rãi cất lên, nháy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-nguyet-bat-tuong-quan/1954441/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.