Tần Ninh vừa nói xong đã nắm lấy bàn tay như ngọc của Diệp Viên Viên, hai bóng người bay ra ngoài.
Dòng nước ào ào bắn ra.
Lúc này, Diệp Viên Viên khẽ hô một tiếng.
“Thẹn thùng cái gì?”
Tần Ninh cười ha ha nói: “Không phải là cô đã sớm yêu thương nhung nhớ ta rồi sao?”
“Mới…mới không có”, Diệp Viên Viên nói: “Ta mặc quần áo trước đã…”
“Gấp cái gì?”
Tần Ninh cười nói: “Cổ đan trong cơ thể cô vẫn chưa hoàn toàn biến mất, đừng nóng vội, ta sẽ giúp cô loại bỏ nó thêm vài lần nữa!”
“A?
Vẫn còn?”
Diệp Viên Viên lập tức giãy dụa khỏi cánh tay của Tần Ninh: “Ta không thể!”
“Cũng đúng!”
Tần Ninh gật đầu nói: “Đúng là nên nghỉ ngơi cho tốt, một khi đã như vậy…”, dứt lời, Tần Ninh đã biến mất khỏi căn phòng.
Giờ phút này, bên ngoài Nguyên Hoàng cung, Cốc Tân Nguyệt sắp xếp đồ dùng, lẳng lặng bảo vệ.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-than-chau/246965/chuong-3342.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.