"Thánh Nguyên Phong quyết, thiên địa chi phong, chỉ có mình ta, vạn vật phá hư không, duy... chỉ còn thiên địa tồn tại với ta".
Trong khi Lý tiên sinh đang thì thầm đọc chú, từng dòng khí tức rít gào như xé rách cả trời đất, dữ dội tấn công Dương Thanh Vân.
Trong cơn giông tố cuồng phong ấy, kim long vẫn đứng sừng sững như một ngọn núi.
Trong trời đất, giữa sấm chớp bão táp, một tiếng gào thét vang vọng khắp trời.
Kim long như cột thu lôi, nó hút hết lôi điện chớp động trong đất trời, và rồi cứ thế mà rơi xuống.
Trong phạm vi ngàn dặm quanh Thanh Ninh các, dù có là Thiên Nhân thì giờ đây lòng cũng tràn ngập sự sợ hãi.
Đây là thực lực của Vương Giả đỉnh cấp đây sao?
Nó quá mạnh mẽ rồi! Chỉ với một ý niệm mà trời đất đã thay đổi điên cuồng rồi.
Điều này quá khủng khiếp.
Cái gì mà dời non lấp biển chứ, lúc này chỉ như một đứa trẻ bé nhỏ yếu ớt mà thôi.
Đó là Vương Giả! Vương Giả đỉnh cấp tiện tay là đã có thể hô mưa gọi gió đến rồi.
Trên mặt đất, máu tươi chảy thành sông.
Trên mảnh đất này, mùi máu tanh tưởi nồng nặc khiến người ta buồn nôn.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-than-chau/960383/chuong-3653.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.