Mưa to trút xuống như thác, gió rít sắc bén như dao.
Bùi Việt cầm ô ra khỏi thiền phòng, chàng đứng giữa cơn mưa tầm tã nhìn về phương xa. Mân Sơn Hương bị trận mưa dữ dội này phá hỏng toàn bộ thành quả dẫn lũ thoát nước trước đó. Sông ngòi đều đầy ắp, bùn đất đổ xuống cuồn cuộn, dòng nước đục ngầu mặc sức tràn lan thành một mảnh mênh mang biển lũ.
Chàng đứng lặng một lúc lâu, đến khi Kinh Trập ở bên cạnh khuyên nhủ: “Điện hạ, mưa lớn quá rồi, nên quay vào thôi, kẻo ướt cả giày vớ.”
Bùi Việt lúc này mới hoàn hồn, xoay người trở vào. Chàng trải một tờ giấy trắng lên án thư trong thiền phòng, bắt đầu vẽ lại bản đồ núi sông vùng Mân Sơn Hương.
Lư Cẩn Du lập tức hiểu dụng ý của chàng: “Điện hạ định noi theo cách trị thủy đất Thục của Lý Băng, thuận theo thế nước, tùy địa mà làm để trừ tận gốc họa lũ lụt ư?”
“Trừ tận gốc nạn lũ?” – Đám dân nghe thấy mấy chữ này, tuy thân mình cố giữ bất động, nhưng ánh mắt lại như muốn khoét thủng tờ giấy mỏng manh kia.
“Mẹ ơi… Lý Băng trị thủy đất Thục là chuyện gì ạ?”- Giọng một bé trai vang lên trong thiền phòng, trong trẻo như chuỗi ngọc va nhau, gõ thẳng vào tâm người nghe.
Mẫu thân cậu bé không am hiểu điển cố ấy. Nàng lắc đầu, bàn tay phải xoa nhẹ lên đầu con, đôi mắt ngước sang Bùi Việt.
Không chỉ đôi mắt ấy, tất cả những con mắt trong căn thiền phòng này đều như biết nói, chứa đầy khát vọng học
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/2991139/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.