Đêm khuya càng sâu, mọi thanh âm đều tĩnh lặng.
Trong màn trướng, Bùi Việt chợt bừng tỉnh, chỉ cảm thấy trước ngực như bị tảng đá đè nặng, hơi thở khó khăn như chìm xuống nước, trong cổ họng không thể hít vào dù một tia khí lạnh. Chàng cố gắng ngồi dậy, động tác cực nhẹ, chỉ sợ kinh động Úy Sở Lăng đang yên giấc bên cạnh. Mồ hôi lạnh rịn ra từ thái dương, thấm ướt tóc mai, chàng không khỏi nắm chặt vạt áo trước ngực, nghiến răng một mình chịu đựng.
Nhưng Úy Mộng An vẫn tỉnh. Một đôi tay ấm áp dò dẫm tìm được chàng, đầu ngón chạm vào bàn tay lạnh lẽo ướt át của chàng, đột nhiên siết chặt.
“Làm sao vậy?” – Giọng nàng mơ màng lúc mới tỉnh, nhưng giây lát hóa thành hoảng hốt.
Chưa đợi Bùi Việt đáp lời, nàng đã vén chăn ngồi dậy.
Trong bóng tối vang lên tiếng sột soạt, ánh nến leo lắt được thắp sáng, soi rõ gương mặt trắng bệch như giấy cùng đôi mày nhíu chặt của chàng.
“Không sao.” – Bùi Việt cố kéo khóe môi, giọng trầm khàn: “Tim ta hơi yếu, bệnh cũ thôi… đêm nằm đôi lúc thấy khó thở, qua cơn này sẽ ổn…” – Lời còn chưa dứt, một tràng ho sặc sụa xé tim xé phổi đột ngột ập đến, chàng vội dùng tay áo che miệng, thân thể đau đớn khom lại. Đợi cơn ho tạm lắng, trên ống tay áo trắng muốt loang lổ mấy bọt máu.
Dưới ánh nến, mấy chấm đỏ tươi ấy như đâm thẳng vào đáy mắt Úy Sở Lăng, khiến hốc mắt nàng bỗng cay xè, cổ họng nghẹn ngào. Dù sớm biết bệnh tình
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/2991179/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.