Cuối cùng, Lam Diễm không chết.
Trước khi chú Lam chưa thực sự lật đổ được Lam Úc, vẫn sẽ bảo vệ Lam Diễm. Hơn nữa Lam thúc không muốn làm bẩn nơi cửa Phật.
Bên ngoài đã sớm có bác sĩ chờ, những dụng cụ và thuốc cần thiết đã chuẩn bị xong.
Tuy Doãn Tiểu Đao coi chú Lam là kẻ thù, những không kích động đến nỗi từ chối sự giúp đỡ của bác sĩ. Chỉ là cô tỏ ý nhất định phải cùng đi ở bên cạnh.
Chú Lam cười cợt, không làm khó dễ. Hắn đi ra ngoài miếu đọc kinh.
Doãn Tiểu Đao lạnh lùng nhìn bóng lưng hắn, sau đó hướng ánh mắt lên người Lam Diễm.
Trên mặt Lam Diễm đã hoàn toàn không có chút huyết sắc, lông mày nhíu lại rất sâu thành chữ xuyên, còn không ngừng co dật.
Thấy cơ thể hắn co lại, cô nhẹ nhàng cầm tay hắn. Lạnh như băng. Cô không biết phải nói cái gì cho phải, chỉ lặp lại lời gọi, "Tứ lang."
Bên cạnh, bác sĩ kỳ quái nhìn cô một cái, tiếp tục động tác trên tay.
Lam Diễm khó chịu tưởng muốn chết. Trước mắt trong chốc lát mọi thứ hoàn toàn trắng xóa, đột nhiên bầu trời lại đỏ như máu. Màu đỏ qua đi, lại là thế giới đen kịt. Làm hắn tưởng rằng đã chạy tới diêm vương địa phủ.
Hắn kéo bước chân nặng nề chậm rãi đi về phía trước.
Phía trước sương mù dày đặc, không biết phía sau có phải cầu Nại Hà không. Có người nói người tốt mới có thể thuận lợi đi qua cầu. Người làm nhiều việc ác thì sẽ bị nước huyết trì nhấn chìm.
Lam Diễm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-lam/2582068/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.