Ánhmắt Phùng Hy từ hoảng hốt chuyển sang bình tĩnh và cuối cùng là lạnh lùng. Sựbảo vệ của Phụ Minh Ý và lô cổ phiếu của anh mãi mãi không thể bù đắp đượcnhững tổn thương khi anh đẩy cô ra trước đầu sóng ngọn gió.
Sự việc đang rơi vào cục diện mong manh.
Sau khi nhờ bác sĩ Tạ truyền đạt ý kiến của mình choMạnh Thời, Mạnh Thụy Thành không gọi Mạnh Thời về nhà, cũng không đếm xỉa gìđến Mạnh Thời và Phùng Hy. Mạnh Thời sau khi biết được thái độ của cha mẹ cũngkhông về nhà, vẫn tiếp tục cùng Phùng Hy sống những ngày tháng hạnh phúc củamình.
Xe tới trước núi ắt có đường. Gặp núi thì mở , gặpsông thì bắc cầu. Mạnh Thời đã chuẩn bị phương án khó đến đâu tháo gỡ đến đó.Điều khiến anh trân trọng hơn cả là cuộc sống êm ấm ngắn ngủi trước mắt.
Đây là tâm trạng trong sự ngọt ngào có ẩn chứa một nỗilo lắng. Mạnh Thời như con bạc đang ngồi trước bàn chơi, nhìn đối thủ với ánhmắt bình tĩnh, đoán từng quân bài, nghĩ cách đối phó. Phùng Hy ngồi sau lưnganh, bày tất cả của nả trong nhà ra trước mặt anh. Cô không biết rằng, tấm thẻlớn nhất của Mạnh Thời chính là cô. Chỉ cần cô không lên bàn chơi, Mạnh Thời sẽcó lòng tin chiến thắng.
Cho dù là thua tất cả, điều anh có thể có, có thể quantâm chỉ là riêng mình cô mà thôi.
Tuy nhiên đối thủ đã biết rõ điều này từ lâu. Canh bạctrên bàn chơi là canh bạc nhìn thấy, và canh bạc thực sự lại nằm ở ngoài bànchơi.
Nửa tháng sau, công ty Phùng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-nu-thuc-te-dan-ong-phat-cuong/1109706/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.